Rác Có Thật Là Rác?

Một sáng ra vườn, mình nhặt nhạnh được vài cành cây khô. Mình dán chúng lên che miếng vỡ ở gương. Nhà có sẵn vài sợi dây chỉ thừa. Cành cây khô vẫn còn nhiều. Thế là mình ngồi tết tết, buộc buộc. Tạo thành “cái này”. Gọi là cái này, vì mình không biết gọi nó là cái gì. Một thứ trông hay ho nào đó, để treo lên. Mọi người hay bảo là để decor nhà cửa. Với mình, chỉ là để treo lên, để nhìn vào, hay làm chẳng để làm gì. Những thứ như cành cây khô, sợi chỉ thừa, là thứ mọi người hay gọi là rác: “Vứt đi, để làm gì cho rác nhà”. Dường như chúng không phù hợp cho ngôi nhà gọn gàng, hay góc làm việc chỉn chu nơi công sở. Nhưng nếu để chúng ở rừng, ở một khu vườn thiếu ngay ngắn nào đó, như khu vườn nhà mình chẳng hạn. Thì chắc chúng sẽ không cần vứt đi nữa. Xếp chúng lại với nhau một cách ngay ngắn theo cách riêng của mình. Bằng chính đôi tay làm, đôi mắt quan sát, và tâm trí phẳng lặng. Mình cảm giác như đang sắp xếp lại điều gì đó trong cuộc đời. Trở nên thuận mắt hơn, có ích hơn, và gây chú ý hơn.

Dường như mọi điều, khi ta động tay vào nó, cầm nắn, suy nghĩ về nó, sắp xếp nó, thì nó vẫn còn có ý nghĩa. Nhưng khi ta không chạm tay vào, ta lãng quên, nó trở nên vô dụng, ta gọi nó là “rác”. Rác không chỉ là những đồ vật, nó có khi còn là suy nghĩ, cảm xúc, mà ta vốn hắt hủi, muốn bỏ đi bấy lâu. Nếu chịu nhìn lại, bình tĩnh và sáng tỏ, “rác” còn có những vẻ đẹp riêng.

Chỉ cần ta chạm tay vào và cảm nhận nó.

#anhoiemoi

Leave a Reply